Tải Nhạc Chuông Đâu Ai Yêu Nghệ Thuật Đến Thế – Rhymastic Miễn Phí Thông tin: - Tên nhạc chuông : Đâu Ai Yêu Nghệ Thuật Đến Thế – Rhymastic - Thể loại : Nhạc Chuông Mp3 - Kích thước : 120 KB Nghe thử: Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Nếu yêu nghệ thuật là một mệnh đề Giống như tôi trong ánh mắt em lúc ấy Yêu đến mấy vẫn sẽ thấy điểm chê Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Như yêu một cô gái miền quê Nhưng lên thành phố Trông em càng diễm lệ Không một thằng nào có thể kiềm chế Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Thứ nó muốn là thứ bên lề Là cái cảm giác gác chân chễm chệ Ôm hai em ghệ bệ vệ trên con Bentley Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Nó chỉ coi nghệ thuật như một tấm vé Tiếng ting ting của dây đàn Nghe sao phê bằng tiếng ting ting Mỗi khi tiền về Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Xếp một hàng vào để tao thử kiểm kê Làm đến hết đời về chưa từng than mệt Ai làm được mày mau kể tên đê Đâu ai yêu nhiều đến thế Câu trả lời sao nghe như là tiếng dế Nghệ thuật đẹp như một vị hiền thê Cưới về mới biết khó tính Như là tiền thuế Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Ai mà yêu nghệ thuật đến thế Thứ tình yêu càng độc hại lại càng mê Những lời khuyên cần nói Thì nàng vặn bé Tiền nói thì nàng nghe Vì nàng đâu yêu nghệ thuật đến thế Mỗi ngày nàng đều Đối diện với khen chê Mọi sự giày xéo đều đã bén rễ Mất hết cảm giác như bị tiêm tê Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Nếu phải sống trong căn nhà dột ven đê Nhìn đàn con ngây thơ mặt gầy gò Ôm bụng đói và hóng mẹ về Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Vốn dĩ chẳng có ràng buộc hay tuyên thệ Tình yêu trên đời Mỗi người một biến thể Yêu mà sắc yếu hãy làm một viên C Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến Đâu ai-đâu ai-đâu ai-đâu ai yêu Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế Có người đã từng yêu Nghệ thuật đến thế Vì yêu nên nó mới kiệt quệ Mới có chuyện kể Lắm lúc điên lên mất hết cả thể diện để Thỏa mãn được hai chữ đam mê Nếu từng yêu nghệ thuật đến thế Đến nỗi bất chấp dù có mệnh hệ Luôn xông xáo như là lính đánh thuê Để rồi nhận về toàn là nỗi ê chề Nghệ thuật là người đàn bà quyền thế Luôn lộng lẫy như bận cả cành Cartier Ai cũng chỉnh tề muốn xếp hàng vào kén rể Mong có nàng tay ấp mỗi lúc đêm về Khoái lạc đê mê đố ai đếm xuể Nào là cự cãi kiêng nể Sẽ có cả đôi co chửi bới thậm tệ Điên lên thì lật bàn cầm ghế Nhưng nếu như mày thật sự đủ điên để Đặt đau thương và hạnh phúc Ở vị trí liền kề Nếu mày yêu nghệ thuật đến thế Khiến cho hệ quả phản bội lại tiền đề Mấy ai yêu nghệ thuật đến thế Khiến cho hệ quả phản bội lại tiền đề